Make your own free website on Tripod.com

I love You

Home | T́m tôi | trang web yêu thích | t́nh yêu | Photo Album | hello!you | VUI VUI | LÀM QUEN | TRUYÊN

TRUYÊN

MỘT SỐ TRUYỆN NGẮN TUỔI HOA 

BỤM LẠI ĐÔI BÀN TAY
 

Em có nhớ, bao lần anh nói với em: "Cuộc sống cho anh đôi bàn tay, anh bụm nó lại, chở che em măi ...". Nghe thế, em bỏ vào bàn tay chụm lại của anh một nắm cát, nó từ từ theo kẽ tay rơi đi . Nhưng cát có thể thoát khỏi bàn tay v́ nó quá li ti, c̣n anh tin là em không thể, v́ em là một vật hiện hữu nặng cỡ 50kg.
Đôi bàn tay anh đă nắm chặt em rất lâu trong đời, v́ anh biết điều khiển bàn tay thô lậu của ḿnh trong việc chẻ củi, nấu cơm, tuy vụng về nhưng cũng có thể giặt đồ ủi áo và chải tóc cho em. Dù biết nhiều thứ, nhưng những đồng tiền anh đổ mồ hôi và công sức th́ cứ như cát, nó trôi khỏi tay và đi không trở lại . Anh đă cố hết sức ḿnh để lo cho con và em được sống như người ta, bớt ốm đau và không quặt quẹo, suy dinh dưỡng. Tuy vậy, đến căn bịnh viêm cơ tim th́ anh không thể. Bao lần anh đă tự ngồi sỉ vả ḿnh, tự lục lọi trong kư ức để xem con của chúng ta thừa hưởng những gen nào, và v́ sao con tim nhỏ bé thiên thần ấy lại vướng phải căn bịnh nan giải . Anh đă chạy khắp nơi t́m tiền và thuốc. Tiền th́ có thể vay mượn, nhưng thuốc th́ quá hiếm. Anh khổ nào kém ǵ em khi nh́n con cứ lịm dần đi . Những lúc đó, nếu có thể dời non lấp bể, chết cho con chúng ta sống, anh vẫn cứ tin ḿnh có thể làm được. V́ chuyện như vậy thôi mà tại sao em cứ xa dần anh. Tóc anh ngày một thưa đi và những kẽ tay cứ rộng toạc dần. Anh cố nắm lại, nhưng em như một sợi khói mong manh và đảo quanh quất. Anh biết rồi em sẽ bỏ anh đi mất, như những hạt cát kia . Nhưng anh bất lực. Ngày xưa ḿnh giữ nhau bằng t́nh yêu . Nay t́nh đă hết, nghĩa cũng cạn, em chẳng muốn vướng bận ǵ đến anh...
Trước cổng khách sạn chiều nay trời mưa . Người bảo vệ áo trắng kính cẩn che dù đón em ra xe . Một chiếc xe hơi bóng lộn với bảng số NN. Em có nh́n thấy anh, gă tài xế xe ôm ngồi co ro đợi khách dưới cột đèn trong chiếc áo mưa tă nát, gă đang cầu cho đủ cuốc mỗi tối v́ bụng gă đang sôi réo và cả ngày nay gă chạy xe không, nên... "lốc".
Chiến dịch, ḷng đường vắng xích lô . Thiên hạ đua nhau chạy xe ôm. Ai cũng cần vài lon gạo đổ vào nồi mỗi ngày để sống. Anh cũng thế, tay anh giờ run lắm, đốt xương cứ to ra, chụm lại th́ cứ thưa rỉnh. Đá cuội c̣n rớt chứ sá ǵ hạt cát xa xôi!
BƯỚC CHÂN TRÊN NẺO NHỚ
 

Sáng em đi và chiều ấy em về. Tôi biết vậy nhưng không muốn nhớ thật rơ ràng, chính xác là lúc nào. H́nh như đó là quy luật! Quy luật của những hạt sương xoay vần trên lá, sáng đi tối lại về, quá b́nh thường và đơn giản đến nỗi người ta chẳng cần để ư đến. Và cũng đơn giản đến nỗi tôi và em chẳng c̣n có nhau.

Em nh́n tôi trách móc: “Tại sao...? Tại sao...?”. Tôi lặng im với đôi mắt hoài nghi “Em có hiểu ḿnh không?”. Câu hỏi cứ chập chùng như sóng biển vỗ bờ đá, cứng ngắc và vụn vỡ. Khi nguời ta đă có thể làm được một điều ǵ th́ những lần sau, nó không c̣n thú vị như trước mà trở nên dễ dăi và tầm thường. Biết thế nên với những chuyến đi của em, măi măi tôi vẫn muốn đó là lần đầu tiên. Vậy thôi! Nhưng từ mắt em, tôi đă nhận ra chuyến ra đi của chính ḿnh hàng trăm ngàn lần. Hai từ “V́ sao?” trong mắt em nh́n tôi thách thức, nóng bỏng. Thế là ta tiễn nhau...

Chiều lang thang qua phố. Nắng nhẹ nhàng như thưở c̣n nhau. Có ai đó phía sau chợt gọi tên tôi, bằng cái tên mà tôi không c̣n muốn nhớ bởi cùng với nó một lô lốc những kỷ niệm đang xếp hàng đợi gọi, lê thê, miên man như chuyện cổ, trầm buồn như phế tích ở góc thành rêu phong. Một nụ cười lướt qua, cái vẫy tay đùa gọi đến đau ḷng “Hạnh phúc lang thang hả?” – “Ừ!”, th́ ừ chớ biết làm sao. Một thốt gọi vô cảm và gọn gàng như quả bàng rơi trên thảm cỏ, của trái tim đang t́m kiếm b́nh yên. Tôi cứ đi trên phố, nhặt góp những nụ cười v́ biết đâu đó sẽ là điều kỳ diệu cho bàn chân rong ruổi... “Tại sao nói ǵ anh cũng cười vậy?”. Đôi mắt em ẩm ướt nh́n tôi. “Nụ cười đáng tội thế sao?”... Ồ, nhưng đó là chuyện của ngày xưa, ngày ấy... “Nhă Ca! Nhă Ca!”. Tôi thầm nhẩm cái danh từ quen thuộc mà nghe xa lạ đến dường nào. Nó cứ là lạ trên môi tôi. Giá như ngày ấy tôi cứ học thuộc ḷng đi thi th́ chắc có lẽ bây giờ chẳng để quên nhau.

Một cơn gió đi qua, triệu triệu chiếc lá phượng bé tí rơi vung văi. Vậy là mua thu, có nghĩa rằng một người lại sắp ra đi. Tôi nh́n trời huyền hoặc: “Nhanh vậy ư?”. “H́nh như tất cả là một câu chuyện buồn”. Nghĩ vậy nhưng tôi lại không thể chấp nhận được đoạn kết. “Hết” cái từ nghe khô khốc và đơn điệu vô cùng. Tại sao luôn phải là cái chấm hết cho một cái ǵ đó? Cho đến một lần, tôi hỏi em: “V́ sao em buồn?”. Em lại nh́n cái nh́n ẩm ướt. Và đó là đoạn kết. Em viết: “Anh không c̣n như xưa nữa. Ngày ấy anh thông minh là vậy, anh có thể đoán được ḿnh thích ǵ, nghĩ ǵ, c̣n bây giờ anh luôn muốn hỏi v́ sao...”. Tôi cắc cớ: “Thời gian nghiệt ngă đến vậy sao?” Rồi lại cười với ḿnh, buồn chẳng biết để đâu.

Thế là ta tiễn nhau...

Rong rêu trôi qua cầu. Chiều nay Huế nứt làm hai. Một bên có cổ thành suy tư, bên kia có núi Ngự xanh thẳm ngạo nghễ. Tôi không muốn chọn lựa nữa v́ chọn lựa bao giờ cũng làm ḿnh tính toán. Tôi muốn làm ḍng sông để nối lại hai bờ cảm giác ấy và cũng để xóa đi dấu chân cô độc đáng ngờ, không b́nh yên mà cũng chưa bao giờ ầm ỉ.

Có một điều ǵ vừa bị đánh rơi chơi vơi xuống ḍng sông, thật khẽ... Em có nghe thấy ǵ không, hở Nhă Ca?...

Áo trắng đă xa rồi không kịp giữ
Mà Huế cứ vào thu cứ tựu trường
Gió vẫn thổi bạt ngàn qua phố
Như đón bài thơ qua đ̣ sông Hương...



Nguyễn Thống Nhất

......<QUÊN NHAN ĐỀ>
 

Mưa. Những hạt mưa xuân bay lất phất, lành lạnh. Sao mưa dễ khiến người ta buồn đến vậy. Ngay cả những hạt nhỏ li ti cũng đủ níu bao nỗi niềm trĩu nặng ḷng người … Mà đâu phải tại mưa? Bởi ḷng đa cảm đấy thôi! Bởi có lần, một người đă thổ lộ với em rằng: “T́nh cờ thấy em đùa với bong bóng mưa”, mà em vẫn gọi đó là hoa mưa, người ta “chợt nhận ra cái ḿnh đang thiếu”. Em không hiểu rơ lắm, mà cũng chẳng muốn biết. Chỉ biết từ hôm đó, có một ánh mắt đă lặng lẽ dơi theo từng cử chỉ, nụ cười và lời nói của em. Đột nhiên, em trở nên khang khác: kiêu căng và đanh đá đến lạ lùng! Bạn bè thật “tinh ư “, chẳng hiểu sao họ biết, và trêu. Em nhăn mũi, thản nhiên, đôi khi c̣n hùa theo, thêm vài ba câu hài hước, y như ḿnh vô can, vô sự. Thực ḷng, em cũng thấy khoan khoái khi ai đó “tương tư” ḿnh. Chao ôi, vẻ mặt rầu rầu, đăm chiêu ấy là v́ đâu? Chỉ v́ một câu nói đùa hay sự vô t́nh, hờ hững của em thôi … Mà duyên nợ kiểu ǵ, sao lại là người ấy. Cái kẻ mà ngày đầu tiên bước vào lớp mới, em đă thấy sờ sợ, nom hắn có vẻ nóng tính, hiếu thắng và khô khan lắm. Em ví hắn như một con bọ ngựa(!?) ( Đương nhiên, chỉ nghĩ thầm vậy chứ ai dại ǵ nói ra). Kẻ đă làm em tức tối khi hắn dám gọi em là “trẻ con, cô bé …”, đại loại hắn chỉ coi em như bọn lâu nhâu, lít nhít, trong khi em “giáng trần” sau hắn có ba tháng, không hơn không kém. Tức đến độ em gọi hắn là “người lớn” để dễ có dịp chế nhạo, thế mà hắn khoái trí với cái tên “oách” ấy lắm. Vừa kêu: "Ê, người lớn!”, đă quay ngay lại, sốt sắng: ”Có chuyện ǵ vậy, trẻ con?”.

Mùa xuân cũng những hạt mưa xuân bay nhè nhẹ. Hết học ḱ I, hắn xin cô chuyển lên ngồi bàn đầu ngay cạnh em, với lư do “nh́n cho rơ” (!?). Lũ bạn th́ biết tỏng ṭng tong. Sự đột phá táo tợn của hắn làm bùng nổ những lời th́ thầm, lào xào bấy lâu nay. Chúng nó trêu em một cách công khai và dữ dội. Với bản lĩnh của một kẻ “chưa biết yêu là ǵ”, em hiên ngang đối đầu với tất cả mọi lời trêu chọc cũng như những lời chất vấn của mấy con bạn thân. Em khăng khăng:” Không có ǵ cả. B́nh thường thôi!” Nhưng hắn th́ quá rơ ràng: chết mê chết mệt.

Hắn bỗng nhiên quan tâm đến em một cách đặc biệt, từ những bài toán, lí cỏn con cũng quay sang: “ Có hiểu không? Chỗ nào chưa hiểu th́ cứ hỏi. ” Bạn bè vẫn thường gọi hắn là “gia sư”, nhưng cho đến tận bây giờ em mới hiểu nghĩa của cái biệt danh ấy là ǵ. Vào những ngày tiết trời đổ rét, dù em đă đến lớp với một cái áo khoác to sụ, hắn vẫn nh́n với vẻ ái ngại: “ Lạnh lắm không?”. Em chun mũi xuưt xoa: “Lạnh, lạnh quá”, rồi ngúc ngắc cái đầu nh́n hắn. Bao tia ấm nồng nàn chiếu vào em, nóng rực, đến đỏ bừng cả mặt…

Nhưng em vẫn hồn nhiên gọi hắn là “ người lớn” cũng như hắn gọi em là “cô bé” hay “nàng công chúa bé nhỏ”. Càng ngày, em càng trở nên bướng bỉnh và ngang ngược , xem như việc nhịn nhường của hắn là một lẽ tất nhiên.

Hắn đến lớp muộn hơn em, bao giờ chả thế. Nhưng hôm nay, trên tay hắn là một chùm hoa bưởi. Điệu đàng quá, con trai mà cũng bày đặt cầm hoa! Em chặn hắn ngay đầu bàn, tay chống nạnh, tay chĩa về phía hắn, mắt “lơ đễnh” ngó lơ hướng khác. Hắn ngạc nhiên với điệu bộ lạ lùng ấy của em. Mặc, em hất đầu: "Liều liệu nộp ngay đây cho bản cô nương, không th́ đừng ḥng bước vào!” Hắn chợt hiểu, cười và đặt vào tay em những bông hoa bưởi trắng muốt đó: “Của bé này!”. X́, chẳng thèm bắt bẻ làm ǵ cho mệt, em ngắt một bông chia cho cô bạn bàn dưới rồi thích thú hít hà với chiến lợi phẩm vừa thu được.

Từ hôm đó, ngày nào đến lớp, hắn cũng phải “cống nạp” cho em một chùm hoa bưởi thơm nức. C̣n em lại hí hửng san một nửa cho cô bạn – người đă nhường cho hắn cái chỗ ngồi “quí giá” ấy.

Hết hoa bưởi là đến mùa hoa xoan. Đó là loài hoa em thích nhất. Hắn biết thế, bởi v́ em nói vậy. Ngày sinh nhật em, hắn tặng em một bó hoa xoan tim tím, kết trong giấy bóng kính của màu tím thật đẹp. Tụi bạn bảo hắn là thằng khùng. Nhưng em th́ vui lắm. Vui đến nỗi quên cả “hỏi thăm” vết xước mới xuất hiện trên tay hắn.

Hết mùa hoa xoan lại đến mùa hoa phượng. Ấy là mùa thi. Tất cả đều bận rộn. Em cũng bớt đanh đá và bướng bỉnh. Những đôi mắt thức khuya thâm quắng, mệt mỏi. Hắn vẫn dành chút thời gian hỏi han chuyện ôn th́ và nhắc nhở em giữ ǵn sức khỏe … Thế rồi ngày chia tay cũng đến, điều mà chẳng mấy ai trông đợi. Nh́n hắn lặng lẽ, buồn xo, một thoáng chạnh ḷng nhưng em lại mải mê với việc kư những ḍng lưu niệm lên áo mọi người. Đến khi nghe tiếng trống trường gịn giă, em ới nhận ra ḿnh chưa để lại cái ǵ làm kỷ niệm cho hắn. Cũng may, nhà trường cho khối mười hai ở lai thêm chút nữa. Cả lớp nhao nhao chụp ảnh. Hắn đă đứng cạnh em tự lúc nào. Vẫn cái giọng ấm áp hằng ngày quen thuộc nhưng hôm nay cách xưng hô đă khác. Hắn gọi tên, nghe là lạ. Có điều ǵ đó mà hắn cứ ấp a ấp úng. Em không dám cười, mà cũng chẳng thể cười nổi. Hắn đặt vào tay em một bông hồng đỏ thắm. Một tia sáng chớp loè. Em giật ḿnh, thằng bạn nháy mắt cười lém lỉnh …

Một hạt mưa đậu xuống làn môi em, ngọt mát. Ai bảo mưa “vô t́nh”? Chính ḷng người “vô t́nh” quá đấy thôi. Kỷ niệm qua đi rồi, mới thấy nó êm đềm và thật đẹp … Không biết giờ này, ở phương trời xa xôi ấy, có mưa rơi? Và ai đó có da diết nhớ về cái cô bé ương ương, ngạnh ngạnh, cũng như bây giờ, cô bé đang tha thiết nhớ về người ấy cùng kỷ niệm đă qua. Và bông hồng, em đă gân cổ căi đó là vật vô tri, vô nghĩa, chẳng thể nói lên một điều ǵ hết. Nhưng em vẫn tỉ mẩn ép nó vào trang vở. Bởi đó là bông hồng đẹp nhất, một bông hồng mà giờ này em tin rằng nó chính là bức thông điệp: thông-điệp-t́nh-yêu!


Hoa Du

CHẠY TRỐN NGƯỜI T̀NH
 


Tôi rời khỏi kư túc xá vào lúc 5 giờ sáng. Chăn chiếu và sách vở của thời sinh viên xin trả lại . Những bữa cơm chỉ có rau muống luộc và "canh toàn quốc" chúng tôi xin trả lại. Tôi trả lại tất cả. Từ ngọn đèn mờ nhạt của những đêm học thi. Từ chiếc giường sắt hai tầng đầy rệp. Đến những bài học tiếng Anh, Hán, Nôm. Tôi trả lại tất cả. Để về miền Trung ăn Tết. Có nghĩa là tôi sắp đối diện với thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ. Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh. Đưa tôi ra đến tận bến xe miền Đông, thằng Thịnh bảo:
- Chúc mày về quê gặp nhiều may mắn. Gặp Kim cho tao gửi lời thăm.
Mặc dù, chưa gặp mặt Kim, nhưng thằng Thịnh đă biết nàng qua những lá thư t́nh. Mọi lá thư nàng gửi cho tôi th́ thằng Thịnh đều đọc. Hắn đọc say sưa. Hắn biết rơ chuyện tôi và Kim yêu nhau. Biết một cách rành rọt, nên nhiều lúc nhận được thư của nàng th́ sau khi đọc xong, hắn đă đọc đễ cho tôi chép lại thư trả lời cho nàng. Cứ làm như hắn là người yêu của nàng không bằng. Do đó, khi nghe hắn nói vậy th́ tôi rất cảm động.
- Ừa cám ơn mày. Khi gặp mày chắc nàng cũng quư mày lắm Thịnh ơi!
Năm giờ sáng ở Sài G̣n đă rộn rịp những tiếng xe và người. Chúng tôi quẹt lửa đốt cháy những điếu thuốc Aspara để sưởi ấm tâm hồn lúc sắp chia tay. Và khi chưa hút xong điếu thuốc th́ có lệnh lên xe. Hành khách được xếp vào các băng ghế. Chật chội. Như người ta xếp cá mồi xuất khẩu. Và tôi, thằng sinh viên chân yếu tay mềm cũng được đối xử như thế. Tôi suưt nhăn mặt cau có nếu... Nếu người ngồi cạnh tôi chung một băng ghế không lại là cô gái này. Cô ta đẹp quá. Mái tóc ngắn củn cỡn như con trai. Và môi đỏ màu son. Ánh mắt lúng liếng nh́n tôi như khẽ chào một người bạn đồng hành. Bằng linh tính của một thằng con trai đă có người yêu, tôi biết rằng cô ta đang dành cho tôi khá nhiều thiện cảm. Tôi thầm cám ơn anh "lơ xe" đă xếp tôi ngồi băng ghế này. Ngồi cạnh người con gái đẹp. Khi đi tàu xe điều hạnh phúc nhất đễ giết chết thời gian nhàn rỗi trên xe, không có ǵ lư thú bằng những cuộc tṛ chuyện với người bạn gái ngồi bên cạnh. Và tôi may mắn là được ngồi bên một người đẹp. Khi tôi bước vào băng ghế th́ cô ta nhanh nhẹn đứng lên. Đôi môi màu son ấy đă nói:
- Anh ngồi bên cạnh cửa sổ nhé. Ngồi chổ đó gió thổi lạnh lắm, em chịu không được.
Tôi vui vẻ đáp:
- Vâng, cám ơn em.
Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ th́ xe bắt đầu rời bánh. Mọi âm thanh rung lên. Như tâm hồn tôi đang rung lên những cảm xúc nôn nóng mau mau về quê ăn Tết. Xe chạy bon bon. Ngồi bên cô gái mới quen, tôi rút một điếu thuốc gắn trên môi. Đó là thói quen giữ b́nh tĩnh của tôi khi nói chuyện với một người lạ. Tôi nói:
- Xin phép em, tôi có thể hút thuốc được không?
- Vâng, anh cứ tự nhiên.
- Em không sợ khói thuốc sao ?
Cô ta chỉ cười chứ không nói. Tôi khum bàn tay để che gió trong khi quẹt lửa. Cây diêm phựt cháy rồi tắt ngủm. Gió thổi mạnh quá! Tôi lúng túng chưa biết làm thế nào th́ cô ta nói:
- Để em che gió cho, anh quẹt diêm đi.
Vừa nói, cô ta vừa khum lại mười ngón tay . Tôi quẹt diêm và mồi thuốc một cách dễ dàng. Tôi thả khói thuốc Aspara khét lẹt qua miệng:
- Nè, em tên ǵ vậy ? Tôi tên Quốc.
Cô ta không trả lời mà chỉ mỉm cười . Chao ôi!!! Khi người con gái mỉm cười, đó là lúc họ đáng yêu nhất v́ trên gương mặt ấy không hề lộ ra một chút bực bội và nhỏ nhen nào cả. Nụ cười của cô bạn này đă làm tôi ngây ngất:
- Thú thật, tôi tên Quốc. Tôi là sinh viên khoa Văn. C̣n em, em tên ǵ vậy ?
- Anh hỏi để làm ǵ?
- Để bọn ḿnh gọi nhau cho dễ. V́...
Cô ta tṛn mắt hỏi:
- V́ cái ǵ vậy anh Quốc?
Tôi chợt nhớ đến những lời tôi đă tỏ t́nh với Kim, bây giờ tôi lập lại với cô bạn này:
- V́ đời sống này mọi người cảnh giác với nhau nhiều quá, nên mọi tông tích, lư lịch của ḿnh đều giấu kín khi tṛ chuyện với người khác. Điều đó làm tôi rất buồn. Tôi mong rằng trên đời này vẫn c̣n chỗ cho những t́nh cảm chân thật. Chứ huống hồ ǵ từ đây về Đà Nẵng phải ngồi cạnh nhau đến hai ngày . Đúng vậy không em?
Nhờ hút thuốc Aspara hay chăng mà sáng nay tôi lại ăn nói một cách có duyên quá vậy ? Tôi chợt khâm phục những lời ăn nói hoa mỹ của tôi . Sinh viên Văn khoa mà lỵ. Quả thật, khi nghe những lời bay bỗng của tôi th́ cô ta vội vàng chớp mắt:
- Anh nói như nhà thơ vậy . Hay quá ! Em tên là Thùy .
Được lời khen của Thùy như cởi mở tấm ḷng, tôi cao hứng ba hoa:
- Thùy à? Tên em đẹp lắm. Thanh Thùy ? Mộng Thùy ? Trang Thùy ? hay Diễm Thùy ?
- Trật lất. Em là Phương Thùy .
Lúc này, xe đă chạy bon bon. Những lúc gặp đoạn đường đầy ổ gà th́ chiếc xe nghiêng ngửa làm Thùy ngă vào tôi . Tôi cám ơn những đoạn đường như thế. Hỡi những ông công chánh, những thợ làm đường hăy đễ đường đầy ổ gà, ổ voi ...
V́ tranh thủ thời gian gần Tết, nên xe của chúng tôi chạy bạt mạng. Không dừng lại ở bất cứ nơi nào để đón thêm hành khách. Măi đến một giờ trưa chúng tôi mới được dừng lại ở thị xă Phan Rang để ăn cơm. Cơn nắng gắt của thị xă đă đón chúng tôi bằng tất cả nhiệt t́nh. Tại đây, qua làn gió lồng lộng của buổi trưa đă mang lại cho chúng tôi mùi nước mắm. Và đây mùi vị của biển. Những tiếng pháo đưa ông Táo về trời đă dội lại, càng làm tôi nôn nao . Bước vào quán ăn tôi nói với Thùy:
- Sắp Tết rồi . Anh sung sướng quá.
Thùy cười:
- Tết về quê gặp người yêu nên sung sướng chứ ǵ?
Lời nói vu vơ của nàng đă trúng ngay tim đen của tôi . Chỉ có những thằng ngu mới thừa nhận với người con gái này là ḿnh đang yêu một người con gái khác. Trong giáo tŕnh môn Văn học ở phương Tây, tôi đă từng đọc được đâu đó lời "khuyên" của gă Don Juan : Các mối t́nh của đàn ông luôn luôn là một dăy số biến đổi, nó sẽ là số không khi nói với người phụ nữ và sẽ trở thành con số nhiều khi kể cho một người đàn ông khác... Do đó, khi nghe Thùy nói thế tôi giả bộ làm mặt buồn thiu như cơm khê nhiều lửa bởi bàn tay vụng nấu:
- Thùy nói ǵ lạ vậy ? Anh t́m mỏi mắt cũng chưa hề được ai thương cả.
- Tại anh khó tính chứ bộ.
- Sao Thùy biết anh khó tính?
Cô ta cười:
- Trông anh cũng đẹp trai và học hành đàng hoàng, có khối cô yêu anh.
Bất chợt tôi phá lên cười:
- Được như vậy th́ hên quá! Ước ǵ anh gặp được cô nào như em th́ tuyệt quá !!!
- Thôi đừng có nói nhảm. Ḿnh vào ăn cơm đi anh.
Chúng tôi vui vẻ bước vào quán. Và để trở thành người con trai thanh lịch, nên cuối bữa ăn tôi dành được trả tiền. Số tiền để dành ít ỏi của tôi vơi dần một cách đáng thương hại . Nhưng tôi vẫn vui vẻ huưt sáo khi bước lên xe . Khi xe chạy, gió thổi mát rười rượi . Mọi người trên xe đều bắt đầu ch́m vào giấc ngủ. Thùy đă ngă vào vai tôi để ngủ v́ xe chật chội nên không c̣n cách nào khác. Điều đó làm tôi mừng rơn. Tôi quyết chí lấy ḷng của nàng, nên khi nàng thiu thiu giấc ngủ th́ tôi khẽ đọc thơ . Thằng Thịnh thường bảo tôi: "Chinh phục con gái mà bằng thơ là cách chinh phục đầy lịch sự và hiệu quả nhất." Bằng giọng nhỏ nhẹ của thằng con trai Quảng Nam sau mấy năm ăn học ở Sài G̣n tôi đă ru nàng bằng thơ . Ngủ ngon nhé Thùy ơi!!!
Quả thật, lời tôi đọc khẽ khàng một cách du dương đầy quyến rũ nên Thùy đă ngủ ngon. Và tôi, tôi cảm thấy ḿnh trở thành người có nhiệm vụ phải tỉnh táo để canh giấc ngủ cho Thùy .
Sau khi ngủ chập chờn trên xe, Thùy thức dậy hẳn và hỏi:
- Đến đâu rồi anh Quốc?
- Đến Qui Nhơn rồi .
- Vậy là sắp về nhà rồi .
Con mắt ngáy ngủ và giọng nói ấm cúng của nàng đă làm tôi cảm thấy xao xuyến. Gần về đến nhà có nghĩa là sắp chia tay nhau . Điều đó bất chợt làm tôi buồn. Tại sao vậy ? Tôi không lư giải được, khi mà tôi chưa nói yêu Thùy bao giờ. Sắp chia tay rồi, tất cả những điều đó đă buộc tôi bạo dạn:
- Thùy nè, ở Đà Nẵng em ở đường nào vậy ?
- Anh hỏi làm chi vậy ?
- Để đêm ba mươi Tết anh sẽ đến thăm em.
- Xạo hoài .
- Ai thèm xạo, anh nói thật mà.
Tôi sung sướng chờ đợi cái địa chỉ mà Thùy sẽ nói . Nhưng Thùy lại đánh trống lăng một cách tài t́nh:
- Anh Quốc nè, lúc năy anh đọc thơ của ai mà hay quá vậy ?
Tôi bèn giă bộ:
- Ủa, lúc năy em ngủ mà em cũng nghe sao ?
Nàng gật đầu:
- Ngủ ǵ đâu, xe xóc quá.
Thế là nàng đă rơi vào "cái bẫy" mà tôi đă giăng ra . Cám ơn mày Thịnh ơi! Tôi hănh diện trả lời:
- Thơ của anh đó.
- Trời đất! anh cũng biết làm thơ nữa hả ?
Lời ngạc nhiên của nàng làm tôi sướng phồng cả hai lổ mũi . Thùy nói tiếp:
- Anh chép bài thơ đó tặng cho em nghen?
- Đồng ư một trăm phần trăm.
Và tôi không quên bỏ lỡ cơ hội tán tỉnh:
- Nhưng em cho anh địa chỉ để anh cầm bài thơ đó đến nhà em. Đến vào đêm ba mươi Tết, em có thích không?
Nàng im lặng, xe vun vút lao đi . Trời về khuya lành lạnh khiến người ta ngồi sát lại gần nhau là điều hợp lư. Tôi khéo léo ngồi sát lại phía gần Thùy . Bất chợt bàn tay tôi chạm vào bàn tay nàng. Nóng như than, như lửa . Nàng để yên như không biêt chuyện đó xảy ra . Tôi để yên như tận hưởng một hạnh phúc đến bất ngờ. Thời gian trôi qua . Tim tôi nóng ran. Và Thùy nói:
- Thôi được, khi xuống xe th́ em sẽ trao địa chỉ cho anh. C̣n bây giờ th́ bí mật.
Tôi mừng rơn và siết chặt tay Thùy . Lúc đó, những tiếng pháo báo hiệu mùa xuân sắp đến lại rộ lên. Ḷng tôi đầy hạnh phúc. Và đến gần bảy giờ sáng hôm sau th́ xe chúng tôi đă đến Đà Nẵng. Thời gian trôi qua nhanh như sự hối tiếc của tôi . Ngay giữa bến xe Đà Nẵng khi chia tay nhau Thùy trao cho tôi một tờ giấy nhỏ, ghi địa chỉ của nàng. Tôi nhét vội vàng vào túi áo, để c̣n kịp gọi xe xích lô chở nàng về nhà. Mọi người đều mệt mỏi trên chuyến xe tốc hành nên ai cũng muốn nhanh chóng trở về nhà. Tôi cũng vậy . Tôi thèm về ngay nhà để tắm giặt, ngủ một giấc cho đă đời . Đà Nẵng ơi Đà Nẵng!!!! Tôi đă về quê ăn Tết.
Suốt mấy ngày sắp Tết, tôi phải bận rộn với biết bao là việc phải làm. Không có thời gian dành cho chuyện nghỉ ngơi và đi chơi . Kim cũng vậy . Nàng chỉ đến thăm tôi một vài lần. Tất cả mọi chuyện chúng tôi đều hẹn vào ngày mồng một Tết hoặc đêm ba mươi Tết. Và đêm ba mươi Tết cũng đă đến. Khi ủi quần áo, để diện thật bảnh trong đêm đi đón giao thừa, tôi sực nhớ lại tờ giấy của Thùy . Lật tờ giấy đó, tôi thấy ghi: " Phương Thùy địa chỉ X đường Triệu Nữ Vương". Trời ơi!!!!!! Tôi cảm thấy xây xẩm mặt mày như vừa trúng cơn gió độc. Tôi ṿ mạnh tờ giấy trong ḷng bàn tay và bỏ vào miệng nuốt xuống cổ họng. Tim tôi đau thắt lại . Đó chính là địa chỉ của Phương Kim -- người yêu của tôi . Lẽ nào ??? Lẽ nào Phương Thùy và Phương Kim là hai chị em ruột của nhau ? Tôi đă bắt cá hai tay ...
Sự thật bao giờ cũng đơn giăn. Tôi đă phạm một lỗi lầm rất lớn. Kim không thể tha thứ cho tôi . Đêm ba mươi Tết này tôi phải đi đâu ? Tôi chạy trốn người t́nh. Tôi nghe trên trời xanh vọng về tiếng hát "Trời đang Tết hay ḷng ḿnh sắp Tết? Tháng ngày đă trôi qua t́nh đă phôi pha người xa khuất. Chỉ c̣n một chút hương xưa giờ cũng phong ba rụng cuối mùa..." T́nh tôi đă rụng. Và như một tội phạm tôi chạy trốn người t́nh trong đêm ba mươi Tết.


Lê Minh Quốc
CHỈ C̉N LẠI NỖI NHỚ
 

Anh đă t́m thấy em trong đám đông xa lạ. Muốn gọi tên em và hét lên thật to như ngày hôm qua: Anh đứng đây! Nhưng khônng thể, bây giờ đă đổi khác.

Em không c̣n thuộc về anh như ngày cũ. Một dấu chấm buồn đầy hương vị ngọt đắng mà thời gian không đủ nội lực dung dưỡng câu chuyện t́nh thời hoa mộng.

Giờ đây được chắp nối thành những thước phim quay chậm trên từng lối đi riêng, nhưng lại vắng bóng một người thương trên khung h́nh kỷ niệm khó quên trong đời “Một mai xa nhau, xin giữ cho nhau nụ cười...”

Em đă thầm th́ trong lần hạnh ngộ. Giọng nói của người con gái với gương mặt thanh tú đă đi qua trong nỗi đời riêng, đến hôm nay lại mang theo âm hưởng và hơi thở của thiếu phụ muộn phiền vô cớ: “Anh hăy để quá khứ ngủ yên. Em chỉ thuộc về anh trong kư ức...”

Vâng, anh hiểu điều đó. Ngày hôm qua chúng ta chỉ mới nh́n nhau, chứ chưa một lần tỉnh táo để cùng nhau nh́n về một hướng. Và bây giờ. Chia tay nhau là điều phải xảy ra trong đời mà không hề bận tâm hay ân hận điều ǵ. Nhưng, ngẩn ngơ chao ḷng khi chúng ta cùng chạm vào một điều quá đỗi thiêng liêng, đó là cơi thiên đường giờ chỉ c̣n lại đong đầy nỗi nhớ.

Lời khuyên của em hoàn toàn có lư. Hăy để quá khứ ngủ yên và lụi tàn!

Anh đă tỉnh giấc và kịp nhận ra sự hiện hữu của em nhưng đă xa thật rồi, v́ hằn lên dấu vết khờ dại vụng về một thời. Đoạn kết mối t́nh đầu trong trắng, giờ chỉ c̣n lại dấu chấm buồn tuyệt mỹ của hành tŕnh t́m kiếm khôn nguôi giữa hia nửa thương yêu, nhưng đă lạc loài nguội lạnh.

Chiều qua, anh đắm ḿnh trong mưa. Những cơn mưa hồng độ lượng của đất trời vừa đủ nẩy mầm ước mơ thanh xuân và hồn nhiên tươi tắn như ngày nào, để giờ đây bất chợt vỗ về từ nơi chốn xa xăm “Lời hẹn thề là những cơn mưa...”

Theo thời gian chất chồng đă làm cho anh kiên nhẫn ngồi đọc đến thuộc ḷng ḍng tâm t́nh sâu lắng sau cùng của em gửi lại, đang ngự trị trong ngăn kéo đời anh. Và mỗi lần đọc là một lần giao cảm vọng lại những cung bậc chan chứa thiết tha đến tê ḷng giữa hai đầu nỗi nhớ, được nghiêng xuống trên từng nét bút tṛn đầy nguyên sơ h́nh hài người thiếu nữ đôn hậu và duyên dáng trong đôi tà áo trắng, nhưng không ít những giọt lệ làm nḥa đi vài chỗ: “Như là một giấc mơ hoa. Ngang trái mùi hương đă bay xa. Nửa hồn chếnh choáng trong thầm lặng. Nửa hồn thơm thảo bản t́nh ca...”

Anh dặn ḷng, hăy gói hết những nỗi niềm sót lại để chôn vùi vào sâu thẳm riêng tư, rồi xóa đi những nghiệt ngă bất hạnh của t́nh đời. Những cay đắng của t́nh trường đă làm lạc lối, cô quạnh như một định mệnh khắt khe không thể tránh né, cuối cùng sẽ chối bỏ chúng ta để ra đi mà thôi. “Xin tạ ḷng người, hẹn ḥ nhau đến kiếp mai...”

Ngày mai nếu trở lại tuổi hai mươi, anh sẽ không để lạc nhau một lần nữa. C̣n bây giờ, chúng ta măi măi vẫn là những người bạn chân thành bền bĩ như thuở nào cho đến măn kiếp nhân sinh. Và sưởi ấm cho nhau bằng t́nh thân được thắp sáng từ ngọn đuốc tâm linh và trái tim chân thật. Ngày mai sẽ không c̣n lặp lại lỗi lầm cũ, nh́n nhau đến độ lăng quên cùng nhau nh́n về một hướng.

T́nh yêu nẩy sinh từ t́nh bạn. Điều đó đúng thôi. Nhưng nhiều khi trong đời có không ít t́nh bạn bắt đầu nguồn từ chuyện t́nh dang dỡ v́ một nguyên cớ vô t́nh nào đó, mà bây giờ người trong cuộc điều chợt nhớ v́ ḷng bao dung thúc bách muộn màng.

Anh luôn tâm niệm và hy vọng duyên lành sẽ đến với chúng ta, những người thiện tâm. C̣n em, đôi mắt như sầu bay trên lá sẽ lấy lại niềm tin được chắp cánh từ những tín hiệu b́nh yên của hôm nay “Ai mất th́ sẽ được. Ai t́m th́ sẽ thấy...”

Sau cơn giông, trời lại sáng. Đóa hồng sẽ khoe sắc rực rỡ trong ḷng mỗi người. Em hăy vững tin sự kỳ diệu nhiệm mầu thánh thiện đó, chỉ có điều xảy ra sớm hay muộn mà thôi.

Ngày mài, những thước phim buồn bă đó sẽ không c̣n tái hiện để ngậm ngùi nuối tiếc, phải không em?


Huỳnh Ngọc Thành
CẦU CHÚC HAI NGƯỜI HẠNH PHÚC
 

Đám cưới của tôi dự kiến sẽ có hai trăm người dự. Khi nghe tôi nói như vậy, cô vợ sắp cưới của tôi giật nẩy ḿnh:
- Ối chao! Lấy tiền đâu mà...
Tôi vội trấn an:
- Em đừng lo! Ba nói là ba sẽ đài thọ tất cả. Chính ba đề nghị tổ chức có "tầm cỡ" như vậy . Ba bảo dù sao anh cũng là con trai lớn trong nhà!
Nhưng khi hai đứa tôi chuẩn bị viết thiệp mời th́ ba tôi xuất hiện:
- Sao, hai con viết thiệp chưa ?
- Dạ, tụi con chuẩn bị viết đây .
- Vậy th́ tụi con viết giùm ba luôn thể. Danh sách của ba đây!
Ba tôi lấy trong sổ ra một tờ giấy và đưa cho tôi . Tôi nhẩm đếm số khách khứa của ba tôi mà người cứ run lên. Một trăm mười tám người, đa số là những tên tuổi mà tôi không hề biết.
- Ai nhiều vậy ba ? - Tôi băn khoăn.
Ba tôi phẩy tay:
- À, toàn là chỗ quen biết cả! Bạn cũ lâu ngày với nhau .
Tuy ba tôi không nói ra nhưng qua thái độ của ông, tôi mang máng hiểu ra hầu hết số khách này là chỗ làm ăn với ba tôi và đám cưới của tôi là dịp để ông vui vầy với họ, cũng không loại trừ có những nguyên nhân thầm kín khác nữa . Bây giờ tôi mới hiểu tại sao ba tôi lại muốn đám cưới của tôi "vui" đến như vậy .
Rồi dường như để "vui" hơn, ba tôi khà một tiếng:
- Con ghi thêm tên anh Sáu Tấn, quản lư thị trường. Chút nữa là ba quên mất, mai mốt "kẹt" lắm.
Tôi chưa kịp ghi xong tên Sáu Tấn th́ ba tôi lại khà lần thứ hai:
- Anh Ba Thích pḥng thuế nữa! Có vậy mà ba cũng không nhớ!
Sau một cái nhíu mày, ba tôi lại khà. Lần này ông khà ra chú Bảy T́nh ở trạm thua mua . Trước khi đứng dậy, ba tôi c̣n khà thêm khoảng tám lần nữa . Mỗi cái khà như một mũi tên bắn vào tim tôi .
Đẻ ra tôi, ngoài ba c̣n có má. Má tôi ngồi đúng vào cái ghế mà ba tôi vừa bỏ đi, tay ch́a ra một tờ giấy đă chuẩn bị sẵn. Lần này, "hồ sơ thần chết" ngót nghét bốn mươi người . Số khách của má tôi không thuộc diện quan-hệ-kinhđoanh như ba tôi, nhưng thuộc diện quan-hệ-t́nh-cảm-tràn-lan, thân sơ đều mời ráo trọi .
Tôi nhẩm trong đầu, khách mời của ba má tôi cộng lại vị chi là 158, họ hàng hai bên ước khoảng 40, tổng cộng là 198. Như vậy đám cưới chỉ c̣n thừa đúng hai chỗ cho ... tôi và vợ tôi . C̣n tất cả bạn bè của hai đứa đều phải bỏ hết, kể cả phù rể, phù dâu .
Nhưng cũng như ba tôi, má tôi cảm thấy trí nhớ của ḿnh c̣n có thể hoạt động với năng suất cao hơn nữa . Do đó, nếu ba tôi thích "khà" th́ má tôi cũng thích "chậc":
- Chậc, chút nữa má lại quên! C̣n d́ Hai Nhung nữa con!
- D́ Hai Nhung nào má?
- À, d́ này trước đây làm chung với má. Xa nhau mấy chục năm rồi, gần đây mới t́nh cờ gặp lại .
Tới đây, tôi không nén được nữa, bèn hỏi:
- Thêm cái d́ mấy chục năm gặp lại này là đúng 199 người . Như vậy hôm đó, chắc vợ con phải nằm nhà. Mà vợ con cần ǵ phải có mặt, ai chẳng biết là con cưới cô ta, trên thiệp báo tin có ghi tên tuổi rành rành rồi mà!
Mải loay hoay với những h́nh bóng trong kư ức, má tôi không nhận thấy câu nói "lẫy" của tôi . Bà gật gù lơ đễnh:
- Ừ, vậy cũng được!
Tôi liếc vợ tôi . Mặt cô ta méo xệch, nửa cười, nửa khóc.
- À, con ghi thêm tên này nữa! - Má tôi vỗ trán reo lên - D́ Nhường tức em vợ cậu Báu .
- Cậu Báu nào ?
- Cậu Báu tức cháu kêu ông ngoại của con bằng dượng ghẻ đó.
Bà d́ "họ hàng ngoài trái đất" này khiên tôi muốn điên tiết. Nhưng biết làm sao được. Tôi nhún vai:
- Người khách thứ hai trăm! Như vậy, hôm đó con ở nhà luôn. Ai chẳng biết là con cưới vợ. Khách không thể lầm với thằng Sơn em con được v́ nó mới mười ba tuổi .
Một lần nữa, má tôi gật đầu dễ dăi:
- Vậy cũng được! Con nhớ mời thêm cậu Sang, cậu Sang tức là...
Tức là sao các bạn có biết không?
Tức là sau khi "tỉnh cơn mê", má tôi đồng ư rút bớt số khách của ḿnh xuống c̣n ba mươi ba người sau một hồi đấu tranh quyết liệt cho t́nh bạn thiêng liêng và cao cả của ḿnh. Sự nhượng bộ của má tôi khiến chúng tôi mừng như bắt được vàng. Như vậy là vào giờ chót, đám cưới c̣n thừa sáu chỗ: tôi, bạn tôi, vợ tôi, bạn vợ tôi, phù rể, phù dâu! Hú vía, suưt một chút nữa là hai vợ chồng tôi không được dự đám cưới của ḿnh.
Đám cưới diễn ra không mệt mỏi như tôi tưởng. Bởi v́ hầu hết số khách khứa đều không biết vợ chồng tôi và ngược lại, do đó hai bên chẳng chuyện tṛ bao lăm. Mệt nhất phải nói là ba má tôi . Hai người phải chào hỏi, tiếp chuyện với bao nhiêu là người . Mệt nhưng mà vui . Nh́n nét mặt rạng rỡ của hai người, tôi có cảm tưởng như đây chính là đám cưới của ba má tôi vậy . Cầu chúc hai người hạnh phúc!


-1985-
Nguyễn Nhật Ánh
CẢM XÚC!
 

Rung động đầu đời – cảm xúc ấy thật khó tả! Tôi không biết có phải ḿnh thật sự bị rơi vào tâm trạng đó hay không nữa chỉ biết rằng, cuộc sống của tôi đă gần như bị đảo loạn khi tôi gặp anh. Anh có một sức hút kỳ lạ, lôi cuốn tôi một cách nồng nhiệt. Trước đây, tôi luôn nghĩ rằng sẽ không ai có thể làm cho ḿnh lung lây được nhưng giờ th́ điều đó đă hoàn toàn biến mất.

Tôi thường gặp anh vào những lúc đi học c̣n anh th́ đi học về. Anh đi ngược chiều với tôi. Dán người thư sinh, khuôn mặt thanh tú và cặp kính ngự trên đôi mắt đẹp đến mê hồn của anh đă chinh phục tôi ngay từ lần gặp đầu tiên. Tôi luôn tự hỏi: “ Anh là ai mà sao ấn tượng đến thế?!”

Cả tôi và anh chẳng ai biết ai. Tôi chỉ biết anh là học sinh của một trường cấp 3 trong thành phố. Đó là ngôi trười – nơi mà tôi suưt chút nữa th́ gắn bó cả ba năm học cuối của thời phổ thông.

Bất cứ lúc nào tôi cũng nghĩ về anh. Tôi nghĩ đến anh như là ḿnh đă quen anh lâu lắm rồi, nghĩ đến anh như chỉ có anh là một trên đời. Học bài gặp bài khó, tôi lấy anh làm động lực để cố gắng. Lúc buồn ngồi một ḿnh, tôi lấy anh làm niềm vui c̣n khi vui th́ tôi lại lấy anh làm người chia xẻ. Mặc dù tất cả những điều đó chỉ là sự tưởng tượng, ảo mộng trong tôi nhưng tôi vẫn muốn lấy nó làm niềm vui thú cho riêng ḿnh.

Tôi có một người chị họ học cùng trường với anh. Có một lần hai chị em đang ngồi nói chuyện với nhau th́ tự nhiên chị nhắc đến một anh chàng có cái tên rất lịch lăm, tao nhă mà vừa nghe đă khiến người ta phải chú ư: Thiên Anh Tú! Chị nói anh này ở trường chị “ nổi” lắm. Qua lời tả của chị tôi thấy đó đúng là chàng trai mà tôi thầm mến. Tôi vừa thấy vui lại vữa cảm thấy buồn buồn. Vui v́ chị ấy nói anh học rất giỏi lại năng động, xống xáo công việc chung c̣n buồn v́ anh có rất nhiều “vệ tinh” bao quanh. Tôi cũng chẳng hiểu v́ sao tôi buồn nữa. Tôi thấy ḿnh thật “hâm” nhưng điều đó luôn ám ảnh trong đầu tôi. Tự nhiên tôi có cảm giác sợ mất anh kinh khủng. Tôi sợ phải nh́n thấy anh đi chơi với người con gái khác dù rằng anh có là ǵ của tôi đâu.

Đôi lúc tôi lại thấy ḿnh thật vô lư. Tôi tự trách ḿnh: “ Tại sao lại để những suy nghĩ ấy lọt vào đầu? Tại sao lại không lo mà học đi, cứ nghĩ linh tinh thế?”

Tôi cứ trách móc ḿnh nhưng chính tôi lại không thể làm t́nh h́nh biến đổi khác đi được và h́nh ảnh của anh đă in đậm trong tâm trí tôi: h́nh ảnh của một chàng trai ngày ngày đạp xe đi học về với khuôn mặt khôi ngô cùng nụ cười thường trực trên môi. Nó đă khiến tôi nghĩ rằng: chắc ḿnh không đủ can đảm để vượt qua mất. Tôi đành kệ cho cuộc sống muốn thế nào th́ thế. Nhưng tôi biết có một thực tại mà tôi phải chấp nhận đó là: sẽ không bao giờ tôi có được anh!

Và sự rung động đầu đời đă đến với tôi như thế đó. Nó đă mang lại cho tôi khá nhiều hương vị ngọt ngào dù chỉ trong tưởng tượng nhưng cũng chính v́ lẽ đó mà nó sẽ không bao giờ phai nhạt trong tôi, trong tâm hồn của một cô bé lớp 10 đầy mộng mơ!


Trần Thị Thùy Linh
CÁNH PHƯỢNG CHIỀU
 

Chút nắng cuối ngày của chiều tà như tấm khăn choàng phủ hờ trên đường phố. Đâu đây, dưới gốc phượng già đă có những cánh bướm đỏ sẫm, đó là kết quả của cái hoa vội vàng đơm nụ. Và đó cũng là bức thông điệp đầu tiên cảnh tỉnh cho chúng tôi biết, lại chuẩn bị cho mùa thi đầy khó khăn, nan giải.

Huế chơi vơi giữa hai mùa xuân-hạ. Với tôi, giờ này bức thông điệp đó thức tỉnh tôi bước về một kư ức xa xôi: Cái ngày đầu tiên tôi gặp anh, quen anh, yêu anh để rồi lại phải xa anh măi măi.

Cái nắng mùa thi năm ấy sao dịu dàng và có sức níu kéo ḷng người đến như vậy. Anh-em, cũng như những sinh viên khác đang cố lượm, nhặt cho ḿnh những con chử để bước vào pḥng thi. Trong phút giây sao lăng, anh nhặt cánh phượng rơi rỗi đi đến bên tôi: - “ Xoè tay ra đi em!” Tôi ngẩng đầu lên mỉm cười, như thể …, bất chợt ánh mắt tôi chạm vào ánh mắt anh - bối rối, nói khẽ “…học đi em…!”

Ánh nắng đang lụi dần theo sự di chuyển của ông mặt trời. Nhưng tôi cảm thấy ngột ngạt đến vô cùng: tôi nhớ anh, nhớ đến cháy ḷng, kỷ niệm về anh cứ dội về một một trong tôi.

Sau cánh phượng đặt vào ḷng tay tôi chiều hôm ấy là cả một chuỗi ngày dài tràn đầy hạnh phúc. Trong cái nắng rạo rực của mùa hè, mùa thi năm ấy, tôi đi bên anh và bên cạnh cuộc đời như thể không có ǵ chia cách được chúng tôi. Vậy mà …!

Giờ này ở nơi đó, anh c̣n nhớ không? T́nh yêu đến nhẹ nhàng, dịu êm và nhanh chóng như cánh phượng rơi, để rồi ra đi cũng đúng như thế.

Không một lời hứa hẹn, anh im lặng ra đi để lại sau lưng cả một trời dông băo. Với cánh phượng buồn thiu c̣n nép ḿnh trong trang sách chiều hôm ấy.


Hoàng Hà
TẶNG K.A. BẠN TÔI

Chiếc nhẫn được tết từ những sợi cỏ mảnh mai ngắt ở ven hồ. Khi người con trai lồng chiếc nhẫn vào ngón tay cô gái, nó vẫn c̣n phảng phất hương cỏ và xanh nguyên. Mặt trời đỏ ối lẩn sau những tàu lá sen xanh thẫm. Những tia nắng cuối cùng rớt xuống mặt hồ. Trong buổi hoàng hôn đó, chiếc nhẫn cỏ thay cho một lời tỏ t́nh.

Nhiều năm đă trôi qua kể từ buổi ấy. Người con trai giờ đă rất xa. Anh không biết rằng ngày anh ra đi, người bạn gái của anh đă khóc ướt đẫm những trang giáo tŕnh mỗi giờ lên lớp. Lau nước mắt cho cô là cô bạn thân cùng lớp. Ngày ra trường, hai người bạn gái tự mua hoa tặng nhau rồi chở nhau đến bên bờ hồ nh́n mặt trời lặn. Một thời sinh viên trong trẻo đă qua đi, mang theo cả mối t́nh đầu tha thiết. Ở nơi nào đó, anh có ngắm hoàng hôn mỗi buổi chiều?

Thành phố mỗi ngày thêm ồn ào và chật chội. Hồ sen giờ đông người qua lại. Xe gắn máy nối đuôi nhau phóng bụi mờ. Những buổi chiều yên ả trở nên khan hiếm. Không gian cứ thu hẹp lại dần. Nhà cửa bắt đầu mọc lên. Quanh hồ, đất đá, cát sỏi, gạch vụn vương văi. Có những bàn chân người xéo nát lên đám cỏ mịn màn thuở trước. Nh́n vào mắt bạn gái thấy nỗi buồn không thể gọi tên. Chỉ có ánh hoàng hôn phản chiếu trong đó là giống màu hoàng hôn năm xưa.

Mùa lại mùa, sen chỉ nở thưa thớt. Bỗng sợ ngày nào đó hồ sen chẳng c̣n. Khi ấy muốn t́m về quá khứ, chỉ thấy nhà hàng, khách sạn san sát mời chào! Cỏ muôn đời vẫn lan man như thế. Xanh đến vô tư và im lặng đến khiêm nhường. Thấp như lá cỏ là vậy, rất thơ và cũng rất đời. Bây giờ yêu nhau chẳng có ai tặng cỏ. Nghe khùng điên và phù phiếm quá rồi! Chuyện xưa chỉ c̣n là kỷ niệm; bạn gái hiểu cùng nhau thôi.

Rồi một mai cô gái lên xe hoa. Ngón tay lồng vào nhẫn cưới. Qua cầu ngoảnh đầu nh́n lại. Trong trang sách học tṛ, chiếc nhẫn cỏ dần khô ....
 

           I LOVE YOU

TẶNG NGƯỜI TÔI YÊU!